Trang

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

TÌNH HẬN


Anh từ đâu đến?
Sao nhìn em đắm đuối lạ lùng
Anh từ đâu đến?
Sao làm em bối rối ngượng ngùng
Là người dưng xa lạ
Mà yêu nhau yêu đến…tận cùng!
Chợt lửa tình tàn tạ
Mắt nhìn nhau nhìn đến… lạnh lùng
Dường như không muốn đội trời chung
Căm hận nhau đắng ngắt cõi lòng
Mặt ngoảnh về hai phía dửng dưng!

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

TÌNH MUỘN

 
Bao năm em lạc lối nơi đâu?
Tìm em phiễu lãng bạc mái đầu
Tình xưa lỗi nhịp chia đôi ngả
Gặp em tan biến mọi nỗi sầu!

Mùa đông* hoa bỗng bung cánh nở
Ru đời êm ái giấc mộng mơ
Em gieo hạt nắng mùa xuân mới
Sưởi ấm mầm tình nảy non tơ.
(*tuổi già)

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

HẠNH PHÚC THẬT Ư?




Bạn nói rằng:
 “ Vợ chồng tôi hạnh phúc”
Hạnh phúc thật ư?
hay là lời “thuyết phục”
để vợ, để chồng khỏi bực tức khi nghe?

Hãy nói thật lòng
đừng có sợ ai chê!
Ai cũng hiểu:
Hạnh phúc tình yêu là điều chẳng dễ
giữa đời thưòng cạm bẫy tứ bề

Trái tim vốn dĩ si mê
Không lí trí
đâu nhớ lối mà về!
Không đại lượng
ắt ê chề, tan nát!

Tình yêu đẹp chỉ trong lời hát
Trong vần thơ
Trong giai đoạn thăng hoa
Trong tuổi xuân ta đã trót bỏ qua...

Lặng lẽ dung hòa cho êm ả
Gia đình gìn giữ quá khó khăn
Nhiều người kiếp sống như đầy đoạ
Cuối cuộc đời day dứt... ăn năn!

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

TÌM THẤY NHAU RỒI!



Trong bão tố phong ba
Em đớn đau qụy ngã
Giơ bàn tay yêu thương
Nâng niu anh đỡ dậy
Hơi ấm nồng vấn vương
Nguồn âm dương run rẩy

Em như một nhánh cây
Lá vàng rụng ven đường
Bỗng đâm chồi nảy lộc
Rung rinh vờn ánh dương

Lời hẹn hò háo hức
Rạo rực phút chờ mong
Trở lại tuổi thanh xuân
Dệt sợi thương sợi nhớ
Niềm vui nở trên môi
Má ửng cánh hồng tươi

Siết tay nối đường đời
Bờ vai anh vững chãi
Quên sầu đau khắc khoải
Chẳng còn sợ chông gai
Như  hẹn từ kiếp trước
Dẫu gập ghềnh xa xôi
Ta tìm thấy nhau rồi!

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

MẮT ƠI!

Màn đêm buông xuống từ lâu
Nhìn quanh chỉ thấy một mầu tối đen
Bao chuyện mới, cũ hiện lên
Làm ta trằn trọc thâu đêm canh chày?!
Mắt ơi, hãy nhắm lại ngay!
Để ta quên hết những ngày không vui
Bao nhiêu cơ cực trong đời
Bao nhiêu nước mắt tuôn rơi, cạn rồi!
Ngủ đi, hãy ngủ đi thôi!
Đời người là kiếp luân hồi hợp tan
Bi-ái-hỉ-nộ-sinh-tàn
Nước khi đầy ắp ắt tràn khỏi ly
Thắng thua cũng chẳng là gì
Chỉ do lý trí tư duy mà thành.
Mắt ơi, nào ngủ cho nhanh!
Bình minh, thức dây ngắm nhành hoa tươi
Đôi môi rồi lại mỉm cười
Đón chào ngay mới, niềm vui trở về!

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

LAY LẮT

Tình thu
buồn man mác...bời bời
Lá vàng lay lắt ngả nghiêng rơi
Cành xanh hong nắng hanh héo hắt
Gió thu thủ thỉ nói bao lời

Trăng thu
cô quạnh một góc trời
Sao thu
lấp lánh mắt em cười
Sương thu
rùng mình trên vai áo
Đợi hoài sao vắng mãi em ơi?!

Ghế đá vất vưởng bên Hồ Gươm
Ngóng trông rũ rượi liễu nhớ thương
Miên man...
nghe tiếng thu xào xạc
Ngỡ gót chân em bước trên đường! 

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

SUY TƯ



Xưa mong ngày chóng qua ngày
Con khôn cháu lớn sum vầy hân hoan
Tết về hạnh phúc ngập tràn
Giao thừa hồi hộp đón ngàn niềm vui

Tết nay lại đến nhà rồi
Mong sao năm tháng hãy trôi chậm dần
Nỗi lòng tơ rối âm thầm
Lá xanh đang úa, đã gần lúc rơi!

Chắt chiu hứng những giọt vui
Đất trời luân chuyển ngậm ngùi…
Ơ hay!
Số phận chẳng thể đổi thay
Thôi! 
Hãy thanh thản đón ngày ra đi
Xa nơi trần tục hiếu kì
Ngọt bùi cay đắng nhâm nhi đủ rồi!

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

BƠ VƠ


Cao vời vợi trăng dịu dàng toả sáng
chơi trốn tìm lẩn trong áng mây mờ
Một mình ta giữa vũ trụ bơ vơ
ngồi đếm sao lạc vào bến Ngân Hà
Nhấm nháp từng nỗi nhớ, nỗi xót xa
Hàng cây lao xao lắc đầu buồn bã
lá vàng rơi lả tả xung quanh
Sương nhè nhẹ choàng lên vai giá lạnh
Vỗ về ta chỉ làn gió se hanh!

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

TA MỈM CƯỜI VỚI TA



Đã qua rồi khắc khoải
Đã qua rồi dại khờ
Đã qua rồi khao khát
Danh vọng cũng thờ ơ

Thả hão huyền mộng mơ
Thả nỗi buồn bơ vơ
Ta bỏ rơi hò hẹn
Ta lãng quên đợi chờ

Trả hết nợ Ta-bà    
Tâm thành sẽ vượt qua     
Lưới thiên la địa võng
Giăng mắc của quỷ ma…  

Mặc nắng trườn trên mái  
Mặc mưa luồn kẽ cây
Mặc gió lay cánh cửa
Nhẹ bước qua tháng ngày

Tuổi xuân bỏ đi xa
An vui với tuổi già
Lòng thư thái khoan dung
Ta mỉm cười với ta!

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

DÂY DƯA NẮNG HÈ


Đang buồn, bỗng toét toe cười 
Nuốt chửng mặt trời, sầm sập đổ mưa

Mùa hè xâm chiếm buổi trưa
Nắng nồng oi bức dây dưa đến chiều

Thu về sương sớm đìu hiu
Gió se se lạnh, phiêu diêu lá vàng

Hè còn đeo bám chưa tàn…

Bao nhà thơ đã mơ màng sang thu!




SẮP HẾT RỒI !


Bốn mùa luẩn quẩn một vòng quay
Mùa đông giá lạnh suốt đêm ngày
Xuân vừa rực rỡ hè ập đến
Thu sang lay lắt lá vàng bay

Đời người cứ thế! Mãi đổi thay
Tu nhân tích đức có gặp may?
Biết đâu kiếp trước mang nghiệp chướng
Nên ta phải trả ở kiếp này!

Số kiếp sắp đặt bởi ông Trời
Hợp tan, tan hợp lệ tuôn rơi
Khổ đau day dứt tim tan nát
Bao phen kiệt sức cạn hết hơi!

Tuổi xuân ôm ấp những giấc mơ
Bình minh vừa hé đã mịt mờ
Cuộc sống an vui thành ảo mộng
Hy vọng mong manh hóa vẩn vơ…!

Kiếp nạn giờ đây sắp hết rồi
Buông tay cho nước chảy bèo trôi
Mái tóc âm u hòa mây gió
Mỗi ngày tìm kiếm một niềm vui!