Trang

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

TRĂNG

Họa bài thơ  
Trăng của GM


Trăng rằm vành vạnh rạng rỡ cười
Trăng lên đỉnh núi đứng chơi vơi
Trăng xuống đáy biển vờn sóng nước
Trăng dệt mộng mơ hớp hồn người
Trăng vén màn mây nhìn hạ giới
Trăng buồn cô quạnh giữa bầu trời
Trăng đi xa khuất đời mù mịt
Trăng về trái đất sáng ngời ngời!

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

HOA QUỲNH


Xum xuê, ẻo lả cây quỳnh
Tấm thân mềm mại tựa mình cành giao
Tháng sáu nảy búp xanh xao
Hoa thầm khoe sắc nhằm vào nửa đêm
Tỏa hương quyến rũ bên thềm
Sao khuya nhấp nháy bay lên đỉnh trời
Hạt sương đậu cánh hoa rơi
Gió vờn lơi lả, trăng soi nhạt nhòa
Bình minh chẳng kịp thưởng hoa
Quỳnh đà ủ rũ lia xa hồng trần!

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

LỜI CẦU XIN

Cánh cửa từ nay khép chặt rồi!
Đừng gõ nữa, anh ơi xin đừng gõ!
Cánh cửa bung ra mưa gió phũ phàng
Bao đau buồn lại tràn vào tâm tưởng
Tình yêu như "tiếng sét ..." ngang trời
Chỉ đẩy tôi rơi vào "bể khổ"
"Dây oan" kia tôi cố gỡ ra rồi!
Hãy cho tôi được sống bình an
Tôi chỉ muốn hiền hoà thanh thản
Như nàng tiên trên cõi thiên đàng
Bao đau buồn bỏ lại dưới trần gian!

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

KIẾP SAU


Nếu còn có kiếp sau
Tôi xin hoá thành chim
Tung cánh bay thật mau
Lên trời cao lộng gió
Tha hồ tôi nhòm ngó
Xuống trái đất mịt mùng
Người đông như kiến cỏ
Tranh giành nhau
Làm bá chủ, xưng hùng
Những dân nghèo
Sống cuộc đời ô nhục!

Tôi sẽ bay vào rừng
Đậu trên cành chót vót
Ríu rít…
Cùng bầy đàn ca hót
Tìm hoa thơm trái ngọt

Sải cánh lượn là là
Soi mình trên biển rộng
Hoàng hôn tan vào sóng
Hồng tím óng ánh màu
Nghe xôn xao biển gọi
Dào dạt sóng bạc đầu

Sống kiếp chim
Muốn đi đâu về đâu
Chẳng kẻ nào ngăn cấm!

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

NGẪU HỨNG

BỨC TRANH "ĐÔI MÔI" CỦA HỌA SĨ
ĐẶNG ĐÌNH NGỠ

ĐÔI MÔI
hương lúa vàng thơm ngát
đượm vị ngọt ngào quả chín hoa tươi

ĐÔI MÔI
như một làn nước mát
làm dịu vơi cơn khát cháy lòng

Ta ước ao ĐÔI MÔI nồng ấm
bồi đắp thêm sức sống con tim!
Theo thời gian lắng chìm vào kí ức
khi bừng lên rạng rỡ
có lúc lại phôi pha…

Ơi ĐÔI MÔI của ta
mãi mãi nhé
là bông hoa bất tử!

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

TRĂNG LANG THANG

Trăng đi vào thành phố
Đèn điện ken rực rỡ
Ai ai cũng hững hờ
Trăng tủi phận lu mờ
Thôi hãy về quê chơi!
Tỏa sáng ngời khắp nơi
Trăng rằm tròn vành vạnh
Thùng thình trống reo vui!
 Lướt qua cánh đồng hoa
Muôn hương sắc đậm đà
Trăng vờn hoa lơi lả
Dùng dằng chẳng muốn xa! 
Trăng vòng ra biển khơi
Lóng lánh ánh trăng rơi
Sóng dập dờn bát ngát
Ngả ngớn bóng nghiêng soi...
 
Tôi đợi chờ Trăng lên
Nhốt Trăng vào đáy giếng
Chẳng cho Trăng mải mê
Lang thang lạc lối về!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

SẦU VƯƠNG


Thu về dào dạt yêu thương
Nhớ nhung dậy sóng, sầu vương tơ sầu
Hồn anh vất vưởng nơi đâu?
Mắt rưng rưng lệ, rầu rầu ngẩn ngơ
Thời gian trôi tít xa mờ
Chìm trong dĩ vãng bất ngờ hiện ra...
Nghẹn ngào bứt những cánh hoa
Phủ lên nỗi nhớ, xoá nhoà đau thương
Lá vàng lóng lánh hạt sương
Chung chiêng rụng xuống ven đường đón thu!

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

ĐÀ LẠT

Đà Lạt thành phố của mộng mơ
Là nơi hò hẹn, chốn mong chờ
Quanh năm hoa nở khoe sắc thắm
Rừng thông đợi gió đứng ngẩn ngơ!

Xe ngựa lượn quanh hồ Xuân Hương
Giăng giăng huyền ảo mờ hơi sương
Bồng bềnh như những nàng tiên nữ
Đang dạo chơi trên Cõi Thiên Đường!

Một ngày hội tụ cả bồn mùa
Khoác tay dạo bước dưới làn mưa
Thả hồn phiêu lãng bay theo gió
Mơ màng trở lại tuổi xuân xưa!

Chiều nay nghe thông hát vi vu
Hoang hôn loang loáng tím thiên thu
Dang tay tôi muốn ôm Đà Lạt
Xin đừng mất hút trong sương mù!

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

KỂ CHUYỆN NÀNG BÂN

Nàng Bân may áo ngự hàn
May trong ba tháng cho chàng chưa xong!
Muốn trao tình sưởi ấm chồng
Vụng về nên hết mùa đông mất rồi

Lòng buồn đẫm lệ tuôn rơi
Tấm áo nàng gửi bao lời thiết tha
Vào từng sợi chỉ quay sa
Đường khâu quấn quýt trôi qua tháng ngày

Rét đài, rét lộc vơi đầy...
Hơi xuân ấm áp, cỏ cây thơm nồng
Mặt trời đã tỏa nắng hồng
Áo này đành cất tặng chồng mùa sau!

Thấy cô gái út buồn rầu
Ngọc Hoàng gọi gió bấc mau quay về
Chồng nàng mặc áo thỏa thê
Hài lòng công chúa vụng về NÀNG BÂN.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

ĐỢI CHỜ

Bãi cát lung linh ánh mặt trời
Lưu giữ bước chân biết bao người
Sao cát mãi vẫn chờ vẫn đợi?
Biển rộng mênh mông xanh biêng biếc
Bỗng dạt dào xô nước tràn trề
lúc sục sôi
lúc êm ái vỗ về
Nước mặn mà
thấm sâu từng hạt cát
Rồi quay lưng lạnh nhạt ra đi
Như định mệnh
không gì ngăn nổi
Cát chơ vơ chờ đợi nước về...